Đặt tên phố Hà Nội là không quên ơn nhưng vẫn thiếu sót

Đặt tên phố Hà Nội là không quên ơn nhưng vẫn thiếu sót,

Đặt tên phố Hà Nội là không quên ơn nhưng vẫn thiếu sót - Ảnh 1.

Phố Lý Quốc Sư, Q.Hoàn Kiếm, Hà Nội – Ảnh: NHẬT NAM

Tuổi Trẻ Online đã có cuộc trao đổi với nhà báo – nhà nghiên cứu Hà Nội Nguyễn Ngọc Tiến về vấn đề này.

* Thưa ông, trong số những tuyến phố mới ở Hà Nội có phố Trịnh Văn Bô, ông có quan điểm như thế nào khi thành phố Hà Nội chính thức đặt tên phố để ghi nhớ công lao của nhà tư sản này?

Một người được lấy tên để đặt tên phố là một dấu ấn, một sự ghi nhận, ghi nhớ công ơn của người đó với thành phố, với đất nước. Con phố mang tên ông bà Trịnh Văn Bô tôi nghĩ phải được đặt tên từ lâu. Tuy nhiên, đến bây giờ mới đặt cũng là một hành động kịp thời của thành phố Hà Nội.

dsc_5451-2

Nhà báo – nhà nghiên cứu Hà Nội Nguyễn Ngọc Tiến

* Theo ông vì sao việc đặt tên phố Trịnh Văn Bô lại có những khúc mắc?

Đây là do quan điểm, định kiến có từ lâu mà đến bây giờ mới mạnh dạn xóa bỏ. Tôi nhớ người đầu tiên đặt tên phố ở Hà Nội bằng chữ Việt là ông Trần Văn Lai – thị trưởng của Hà Nội (dưới thời chính quyền Pháp).

Sau đó, Chủ tịch đầu tiên của thành phố Hà Nội của nước Việt Nam Dân chủ Cộng Hòa là ông Trần Duy Hưng cũng đã đặt tên phố Hà Nội lấy theo tên của những danh nhân văn hóa và anh hùng dân tộc. Trong đó có cả những nhà tư sản. Ví dụ như phố Bạch Thái Bưởi.

Sau năm 1954, quan điểm đặt tên phố khác đi dẫn đến việc đặt tên phố cũng khác đi. Thời bấy giờ, tất cả những gì liên quan đến thực dân, phong kiến đều bị xóa bỏ. Phố Bạch Thái Bưởi bị xóa, phố mang tên người phi công đầu tiên của Việt Nam đã từng tham gia Thế chiến thứ I là Đỗ Hữu Vị cũng bị xóa.

Những con phố liên quan đến triều đại phong kiến cũng bị xóa, ví dụ như phố Gia Long. Thay vào đó là hàng loạt những cái tên mới.

Tiêu chí để đặt tên phố mới vẫn là anh hùng chống ngoại xâm, danh nhân văn hóa và người có công lao, đóng góp cho Hà Nội. Thế nhưng phần mang tên những người tham gia cách mạng nhiều hơn.

Ngày ấy ở Hà Nội chưa nhiều phố nên chính quyền cũng phải lựa chọn những cái tên tiêu biểu để đặt tên phố. Sau này phố nhiều hơn, quỹ tên phố phải rộng ra để đáp ứng với các phố mới ra đời.

Đặt tên phố Hà Nội là không quên ơn nhưng vẫn thiếu sót - Ảnh 4.

Phố Đinh Liệt – Ảnh: NHẬT NAM

Hà Nội lại rất cẩn trọng, bất cứ một vấn đề gì cũng đưa ra bàn bạc kỹ, rồi HĐND thành phố lấy ý kiến… Việc đó rất đúng, nhưng tôi cho rằng quá nhiều người tham gia mà trong đó có những người vẫn còn những định kiến cũ lại không đồng tình với việc đặt tên phố.

Mặt khác, cách làm ở đâu đó tôi vẫn có cảm giác như làm “cho qua”. Ví dụ con phố Trịnh Văn Bô chẳng hạn. Trước đây đã mấy lần đề xuất đặt tên phố. Tuy nhiên, chính quyền dự định đặt tên ông cho một con phố nhỏ lại ngoằn nghèo… không tương xứng với sự ghi nhận của công lao gia đình ông.

Tôi không biết phía gia đình với chính quyền thành phố có những khúc mắc gì, nhưng gia đình ông Trịnh Văn Bô đã xin rút, không đồng ý để tên ông với một con phố ngoằn nghèo trước đây.

Con phố hiện nay mang tên Trịnh Văn Bô tôi thấy đẹp, xứng đáng với những đóng góp của ông. Tuy không nằm ở trung tâm nhưng nó rộng rãi, thẳng thắn và là một con phố lớn, được quy hoạch rất đẹp.

Đặt tên phố Hà Nội là không quên ơn nhưng vẫn thiếu sót - Ảnh 5.

Ngõ Trung Yên, Q.Hoàn Kiếm – Ảnh: NHẬT NAM

* Quan điểm đặt tên phố ngày nay đã cởi mở và đúng đắn hơn, theo ông việc này đã làm trọn vẹn sự ghi nhận, biết ơn của thế hệ sau đối với những người có công chưa?

– Tôi thấy chưa đủ và còn nhiều thiếu sót. Ông bà Trịnh Văn Bô và nhiều người khác trong giai đoạn trước năm 1945 và nhất là thời kỳ 1945-1946, công lao của họ vô cùng lớn. Theo tôi được biết, nhiều lần Hà Nội đặt tên phố nhưng không có ý định đặt tên ông bà Trịnh Văn Bô vì định kiến.

Nhiều người coi tư sản là giai cấp bóc lột. Có những người từng xách cả vali tiền của nhà mình đi theo Bác Hồ sang hội nghị Phông ten – La Brô là ông Đỗ Đình Thiện mãi sau này mới được đặt tên.

Rồi ông Nguyễn Sơn Hà, cũng là một tư sản yêu nước, và đã có tên phố ở Hải Phòng. Ông Ngô Tử Hạ – nhà tư sản, là mạnh thường quân của nhiều chí sĩ yêu nước… rất nhiều người khác nữa là tư sản nhưng yêu nước và cống hiến cho đất nước chưa được đặt tên phố ở Hà Nội.

Tên phố là một dấu ấn cho sự nhớ ơn những người có công lao đóng góp nhưng khi đánh giá lại công lao của họ, chúng ta nên nhớ “một miếng khi đói bằng một gói khi no”. Những đóng góp của họ ở thời kỳ mà chính quyền của chúng ta rơi vào tình thế “ngàn cân treo sợi tóc” như thời kỳ năm 1945 là vô cùng quý giá.

Vì thế, không chỉ có vợ chồng ông bà Trịnh Văn Bô mà còn nhiều cái tên khác nữa như Nguyễn Sơn Hà, Ngô Tử Hạ… nên được đặt tên ở Hà Nội.

Đặt tên phố Hà Nội là không quên ơn nhưng vẫn thiếu sót - Ảnh 6.

Phố Trần Nhật Duật, Hà Nội – Ảnh: NHẬT NAM

Ngoài ra, còn nhiều người khác nữa không phải tư sản nhưng họ đã đấu tranh và hy sinh vì Hà Nội, vì đất nước cũng cần được đặt tên phố.

Tôi lấy ví dụ như ông Nguyễn Lâm – con trai ông Nguyễn Tri Phương. Khi Tổng đốc Nguyễn Tri Phương đứng ra chống quân Pháp chiếm đánh chiếm thành Hà Nội lần thứ nhất năm 1873, lúc Nguyễn Lâm từ trong Nam ra thăm cha ở thành Hà Nội đúng lúc quân Pháp tấn công.

Ông cùng cha kiên cường chỉ huy binh sĩ cầm gươm đánh giặc ở thành Hà Nội. Trận đấy, Nguyễn Lâm tử trận. Trước năm 1945, Hà Nội đã có tên phố Nguyễn Lâm, sau năm 1954 bị xóa đi. Đó thực sự là một điều đáng tiếc.

Một người nữa tôi cho là xứng đáng là ông Đỗ Đăng Lâm. Khi Pháp đánh thành Hà Nội lần thứ 2 năm 1882, ông Đỗ Đăng Lâm là một viên cai đội ở huyện Thọ Xương. Đỗ Đăng Lâm đã dẫn binh sĩ của mình vào thành Hà Nội cùng với ông Hoàng Diệu để giữ thành Hà Nội và đã anh dũng hi sinh.

Trong khi đó, có những người công lao không nhiều nhưng lại được đặt tên những con phố rất đẹp. Ví dụ như phố Ấu Triệu. Bà tên thật là Phan Thị Đàn, là một cộng sự của Phan Chu Trinh trong phong trào Đông Du.

Theo quan điểm của tôi, công lao của bà không lớn hơn những người như Đỗ Đăng Lâm, hay con trai của ông Nguyễn Tri Phương là Nguyễn Lâm. Con phố Ấu Triệu có thể đặt tên gốc của làng ấy ngày trước đó là làng Tiên Thị thì có ý nghĩa biết bao nhiêu?

Hà Nội chính thức có phố tên nhà tư sản Trịnh Văn BôHà Nội chính thức có phố tên nhà tư sản Trịnh Văn Bô

TTO – Sáng 5-12 HĐND TP Hà Nội đã thông qua nghị quyết về đặt tên, điều chỉnh độ dài một số đường, phố và công trình công cộng trên địa bàn TP năm 2018, trong đó một tuyến phố mới được đặt tên nhà tư sản Trịnh Văn Bô.

,
Xem Thêm: Giáo dục, Du Lịch, Du Học, Đặt tên phố Hà Nội là không quên ơn nhưng vẫn thiếu sót

Sưu Tầm: https://tuoitre.vn/dat-ten-pho-ha-noi-la-khong-quen-on-nhung-van-thieu-sot-20181210095136835.htm

Nhà tù Brazil tổ chức thi hoa hậu cho các nữ tù

Nhà tù Brazil tổ chức thi hoa hậu cho các nữ tù,

TTO – Các nữ tù bên trong nhà tù Talavera Bruce ở Brazil làm tóc, diện trang phục đẹp, mang giày cao gót để sải bước trên sàn thi đấu của cuộc thi hoa hậu tù nhân 2018. Chủ nhân của chiếc vương miện năm nay là một nữ tù 25 tuổi.

BÌNH AN

,
Xem Thêm: Giáo dục, Du Lịch, Du Học, Nhà tù Brazil tổ chức thi hoa hậu cho các nữ tù

Sưu Tầm: https://tuoitre.vn/nha-tu-brazil-to-chuc-thi-hoa-hau-cho-cac-nu-tu-20181209220434468.htm

Suy tư với thế giới tương phản của nghệ sĩ Thổ Nhĩ Kỳ

Suy tư với thế giới tương phản của nghệ sĩ Thổ Nhĩ Kỳ,

Suy tư với thế giới tương phản của nghệ sĩ Thổ Nhĩ Kỳ - Ảnh 1.

Bức ảnh “Em bé Napalm” nổi tiếng được ghép với bức ảnh một cuộc chạy đua dành cho trẻ em để phản ánh hai mặt đối lập song song tồn tại – Ảnh: Instagram ugurallen

Các bức ảnh ghép của Ugur Gallenkus, một nghệ sĩ người Thổ Nhĩ Kỳ, không chỉ phản ánh thế giới quan của anh mà còn cho thấy những thực tế trái ngược phũ phàng.

Tài khoản mạng xã hội Instagram và Facebook của Gallenkus là nơi anh thường xuyên đăng các tác phẩm mà anh mô tả là “làm ra chúng như một sở thích”.

Một tấm ảnh rất nổi tiếng, không chỉ với người Việt Nam mà còn trên cả thế giới là “Em bé Napalm” của Nick Út đã được anh này sử dụng. Bức ảnh ghép với bên trái là một nạn nhân nhỏ tuổi của chiến tranh đang chạy trong nỗi sợ hãi, bên phải cũng là những đứa trẻ đang chạy, nhưng là trong một cuộc đua với niềm vui sướng.

Đây chỉ là một trong số nhiều bức ảnh ghép được Gallenkus tạo ra trong hơn 4-5 năm qua. Nghệ sĩ nghiệp dư hiện đang sinh sống ở thành phố Istanbul (Thổ Nhĩ Kỳ) chia sẻ anh lấy cảm hứng từ các cuộc khủng hoảng nhân đạo ở Trung Đông đã đẩy hàng triệu người leo lên những chiếc thuyền mục nát vượt biển với giấc mơ về châu Âu.

Các bức ảnh của Gallenkus luôn nhuốm màu chiến tranh, xung đột, đói nghèo và chết chóc. 

Chúng không dành cho những người thích xem nhiều hình ảnh liên tục, bởi nó tạo ra năng lượng tiêu cực cho người xem. Mỗi bức ảnh luôn khiến người xem dừng lại, suy nghĩ thật lâu trước khi xem tiếp.

“Tôi sống ở Thổ Nhĩ Kỳ, cửa ngõ tiến vào một trong những khu vực nguy hiểm nhất thế giới. Sự xung đột giữa các quốc gia, lãnh thổ cho tôi hai cái nhìn khác nhau về thế giới này. Đó là nguồn cảm hứng để tôi sáng tác ra các tác phẩm” – Gallenkus bộc bạch.

Suy tư với thế giới tương phản của nghệ sĩ Thổ Nhĩ Kỳ - Ảnh 2.

Dàn người mẫu trên sàn catwalk và đoàn người tị nạn Trung Đông – Ảnh: Instagram ugurallen

Suy tư với thế giới tương phản của nghệ sĩ Thổ Nhĩ Kỳ - Ảnh 3.

Những chiếc thuyền mục nát nhét đầy người tị nạn là cảm hứng cho các tác phẩm đầu của Gallenkus – Ảnh: Instagram ugurallen

Suy tư với thế giới tương phản của nghệ sĩ Thổ Nhĩ Kỳ - Ảnh 4.

Nữ thần tự do – biểu tượng của nước Mỹ, trong mắt của Gallenkus là một người phụ nữ cầm súng chứ không phải ngọn đuốc – Ảnh: Instagram ugurallen

Suy tư với thế giới tương phản của nghệ sĩ Thổ Nhĩ Kỳ - Ảnh 5.

Một người đàn ông tắm cho hai bé gái trong một chiếc bồn tắm giữa những tòa nhà đổ nát ở Syria, thật đối lập với chiếc bồn tắm trong một căn phòng sang trọng – Ảnh: Instagram ugurallen

Suy tư với thế giới tương phản của nghệ sĩ Thổ Nhĩ Kỳ - Ảnh 6.

“Pháo hoa” của những khu vực chiến sự là bom, đạn pháo – Ảnh: Instagram ugurallen

Suy tư với thế giới tương phản của nghệ sĩ Thổ Nhĩ Kỳ - Ảnh 7.

Một bức ảnh ghép khác có chủ đề phản chiến của Gallenkus – Ảnh: Instagram ugurallen

Suy tư với thế giới tương phản của nghệ sĩ Thổ Nhĩ Kỳ - Ảnh 8.

Bên trái là ảnh một em bé châu Phi bị suy dinh dưỡng nặng nằm mọp dưới đất, gần đó là một con kền kền – loài chuyên ăn xác thối. Bên phải là một em bé trong chăn ấm nệm êm – Ảnh: Instagram ugurallen

Suy tư với thế giới tương phản của nghệ sĩ Thổ Nhĩ Kỳ - Ảnh 9.

Hai đứa trẻ, hai số phận khác nhau trong cùng một thế giới – Ảnh: Instagram ugurallen

Suy tư với thế giới tương phản của nghệ sĩ Thổ Nhĩ Kỳ - Ảnh 10.

Trẻ em, dù ở đâu cũng luôn hồn nhiên – Ảnh: Instagram ugurallen

Suy tư với thế giới tương phản của nghệ sĩ Thổ Nhĩ Kỳ - Ảnh 11.

Chỉ có người lớn mới là kẻ tước đi những thứ vốn dĩ các em phải có. Trong lúc nhiều trẻ em đang cắp sách đến trường, vẫn có những em phải cầm súng chiến đấu và đánh cược mạng sống với thần chết – Ảnh: Instagram ugurallen

Suy tư với thế giới tương phản của nghệ sĩ Thổ Nhĩ Kỳ - Ảnh 12.

Một tác phẩm phản chiến khác của Gallenkus – Ảnh: Instagram ugurallen

,
Xem Thêm: Giáo dục, Du Lịch, Du Học, Suy tư với thế giới tương phản của nghệ sĩ Thổ Nhĩ Kỳ

Sưu Tầm: https://tuoitre.vn/suy-tu-voi-the-gioi-tuong-phan-cua-nghe-si-tho-nhi-ky-20181210122637746.htm

Hút du lịch bằng nghệ thuật đương đại, tại sao không?

Hút du lịch bằng nghệ thuật đương đại, tại sao không?,

Hút du lịch bằng nghệ thuật đương đại, tại sao không? - Ảnh 1.

Tác phẩm mang tên “Chuyện tình” của nghệ sĩ Thái Lan đặt bên bờ biển lấy ý tưởng từ những vật dụng dùng trong lễ cưới hỏi truyền thống – Ảnh: THANH LIÊM

Yai Sa trong truyền thuyết của người Thái Lan là biểu tượng của tình yêu và sự đợi chờ. Như nàng Tô Thị ở Việt Nam. Sự tích đó đã trở thành cảm hứng cho hai nghệ sĩ người Thái Kamin Lertchapraset và Syriya Umpansiriratana sáng tác ra tác phẩm có tên gọi Không bình minh cũng chẳng hoàng hôn.

Đó là một tác phẩm nghệ thuật sắp đặt khá đơn giản với những tấm sợi kính sáng loáng lắp lên khuôn vuông vức như thùng xe đông lạnh đặt bên bờ biển Ao Nang. Hình ảnh của biển trời, sóng nước phản ánh trên bề mặt các tấm sắp đặt tạo ra cảm giác lạ lùng.

70 tác phẩm nghệ thuật

Hai tác giả giải thích đầy ẩn ý về tác phẩm của họ rằng không có bình minh, cũng chẳng có hoàng hôn bởi mặt trời không mọc cũng chẳng lặn, mặt trời đứng yên. Chúng ta gọi là mặt trời mọc hay lặn bởi đó là cách chúng ta muốn thấy. “Chừng nào chúng ta nhìn thế giới này theo cách nó vận hành thì chúng ta sẽ nhìn thấy được cái đẹp và sự trinh bạch của thiên nhiên” – hai tác giả kết luận về tác phẩm sắp đặt của mình.

Không bình minh cũng chẳng hoàng hôn là một trong 70 tác phẩm nghệ thuật được thực hiện ngoài trời ở các điểm du lịch của tỉnh Krabi – nằm bên bờ phía tây của dải đất miền nam Thái Lan. Các nghệ sĩ Thái Lan và quốc tế được mời gọi thực hiện các tác phẩm đó trong chương trình văn hóa quy mô có tên gọi Thailand Biennale mà Chính phủ Thái Lan muốn thực hiện hai năm một lần.

Hút du lịch bằng nghệ thuật đương đại, tại sao không? - Ảnh 2.

Nhiều du khách bất ngờ với tác phẩm “Không bình minh cũng chẳng hoàng hôn” của hai nghệ sĩ Thái Lan. Kết cấu giản đơn nhưng ý tưởng chứa đựng trong đó thật sâu xa – Ảnh: THANH LIÊM

Nhiều nghệ sĩ của dòng nghệ thuật đương đại đã góp sức, trong đó có tên của hai nghệ sĩ Việt Nam là Trần Lương và Ưu Đàm Trần Nguyễn. Tác phẩm của nghệ sĩ Trần Lương – sống tại Hà Nội – có tên gọi About the hiding of the giant jellyfish (Câu chuyện về nơi ẩn náu của loài sứa khổng lồ) là một số mảng gồm các viên gạch xếp trên lối đi bộ dọc bờ biển Ao Nang.

Điểm đặc biệt của nó là các viên gạch được xếp trên phần nền xốp tạo độ nhún khi bước lên đó. Nó đặc biệt gây thích thú cho mọi người đi vào đó bởi cảm giác đầu tiên là bất ngờ, rồi nhìn quanh xem là chuyện gì… Như vậy là họ đã rơi vào “bẫy” của tác giả: tưởng như mình đang bước đi trên một sinh vật khổng lồ nào đấy. Đó chính là những con sứa trong suốt, vô hình trong đại dương – như những vấn đề ẩn giấu trong cuộc sống mà chúng ta dễ vô tình lướt qua. Đến khi chạm vào nó chúng ta mới giật mình hiểu rằng chúng vẫn đang tồn tại, thậm chí là rất nhiều, như sứa trong các đại dương.

Chúng tôi lập ra ban tuyển chọn để làm việc nghiêm túc với các nghệ sĩ từ khâu hình thành ý tưởng đến khâu thực địa và hoàn thiện tác phẩm

Tiến sĩ Vichaya Mukdamanee (thành viên ban tuyển chọn tác phẩm nghệ thuật trưng bày ở tỉnh Krabi)

Hút du lịch bằng nghệ thuật đương đại, tại sao không? - Ảnh 4.

Du khách hào hứng thử nghiệm trên tác phẩm của nghệ sĩ Trần Lương của Việt Nam – Ảnh: THANH LIÊM

Du khách thích thú trải nghiệm cảm giác bản thân trên tác phẩm của nghệ sĩ Trần Lương của Việt Nam – Video clip: THANH LIÊM

Dân hài lòng, du khách hào hứng

Ông Chotechouchaung – phó tỉnh trưởng tỉnh Krabi – cho biết các tác phẩm nghệ thuật nói trên sẽ được trưng bày trong gần bốn tháng, từ đầu tháng 11-2018 đến hết tháng 2-2019 và sau đó sẽ lắng nghe ý kiến người dân địa phương về việc có nên lưu giữ lại tiếp tục hay không. Ý tưởng về việc đưa các tác phẩm nghệ thuật ra ngoài nơi công cộng được giải thích nhằm làm giàu cho đời sống văn hóa của gần nửa triệu người dân nơi đây. Nhưng chính quyền Krabi cũng không giấu ý định tăng chất văn hóa cho ngành du lịch địa phương vốn cũng khá nổi tiếng với nhiều đảo nhỏ và những bãi tắm cát trắng phau.

Tỉnh Krabi đang chọn con đường “nâng cao chất lượng sản phẩm du lịch” cho mình với những hoạt động văn hóa hội nhập với thế giới. “Chúng tôi đã có được 8 triệu du khách trong năm 2017 và dự kiến đạt được 9 triệu du khách trong năm nay” – phó tỉnh trưởng Chotechouchaung tự tin tuyên bố.

Nhìn thấy sự tự hào của người dân địa phương với những tác phẩm nghệ thuật nằm ở các điểm du lịch cũng như sự hào hứng của du khách các nước với kiểu nghệ thuật gần với công chúng, có thể tin rằng con đường nâng chất du lịch bằng văn hóa cấp cao chứ không bằng “phố đèn đỏ” là một lựa chọn tốt.

Hút du lịch bằng nghệ thuật đương đại, tại sao không? - Ảnh 6.

Tác phẩm sắp đặt từ một bốt điện thoại để mô tả về mối quan hệ của con người đang ngày càng phai lạt đi trong thời đại smartphone – Ảnh: THANH LIÊM

,
Xem Thêm: Giáo dục, Du Lịch, Du Học, Hút du lịch bằng nghệ thuật đương đại, tại sao không?

Sưu Tầm: https://dulich.tuoitre.vn/hut-du-lich-bang-nghe-thuat-duong-dai-tai-sao-khong-20181209091241633.htm

Xiếc Việt: Chúng tôi đã khóc nhiều rồi

Xiếc Việt: Chúng tôi đã khóc nhiều rồi,

Xiếc Việt: Chúng tôi đã khóc nhiều rồi - Ảnh 1.

Một tiết mục dự thi Cuộc thi tài năng xiếc Việt Nam 2018 – Ảnh: THIÊN ĐIỂU

Trong buổi tọa đàm tìm hướng phát triển cho xiếc Việt do Cục Nghệ thuật biểu diễn tổ chức ngày 8-12 tại Hà Nội, người tham dự nhìn thấy những gương mặt sinh viên, nghệ sĩ xiếc rất trẻ với quần áo giản dị ngồi ngơ ngác nghe các cán bộ quản lý, các nghệ sĩ gạo cội than khóc cho thân phận “con nuôi” của xiếc.

Người ta còn thấy một nữ nghệ sĩ xiếc ngồi trên xe lăn vì tai nạn nghề nghiệp. Nhưng ở một góc khác cũng có một nghệ sĩ trẻ tự hào khoe anh nuôi được vợ con, còn mua được nhà, xe hơi, chỉ bằng đi diễn xiếc tự do khắp các ngóc ngách làng quê. Dù sao, tin vui cho các nghệ sĩ xiếc là Cuộc thi tài năng xiếc Việt Nam đang được tổ chức tại Hà Nội sau 12 năm vắng bóng.

TS.NSƯT Hoàng Minh Khánh – hiệu trưởng Trường trung cấp Nghệ thuật xiếc Việt Nam, người đã có 36 năm gắn bó với nghệ thuật xiếc – nói qua theo dõi những buổi thi đã diễn ra, ông vui mừng nhận thấy xiếc Việt đã có nhiều đổi mới, bất chấp những khó khăn mà nó đã và đang phải vật lộn.

Các tiết mục dự thi tại liên hoan không còn thuần túy là chắp nối những kỹ thuật xiếc đơn giản, mộc mạc, xưa cũ nữa, mà là các tiết mục có nội dung, được đầu tư công phu về phục trang, ánh sáng, âm nhạc. “Các nghệ sĩ xiếc đã làm nên một sân khấu xiếc huyền ảo, sang trọng, lộng lẫy thật sự” – NSƯT Hoàng Minh Khánh nói.

Nhưng, đằng sau những lộng lẫy của sân khấu là rất nhiều tâm tư trĩu nặng.

Mạo hiểm, cuốn hút với cuộc thi Tài năng diễn viên xiếc toàn quốc

Lương chỉ hơn 2 triệu đồng/tháng

NSND Vũ Ngoạn Hợp – nguyên giám đốc Liên đoàn Xiếc Việt Nam – dành cho buổi tọa đàm một bài phát biểu dài. Ông cay đắng nói rõ ràng xiếc là một môn nghệ thuật trong số các nghệ thuật sân khấu, nhưng ông có cảm giác nó chỉ là con nuôi chứ không phải con đẻ của ngành văn hóa nên chẳng được ai quan tâm.

NSND Ngọc Trúc thậm chí còn gay gắt phê bình quá trình 12 năm qua ngành văn hóa đã “bỏ rơi xiếc”, bỏ rơi các nghệ sĩ phải đơn độc vật lộn với đời sống, với câu hỏi “tồn tại hay không tồn tại?”, phải ngậm ngùi tự an ủi xiếc là cái nghiệp phải trả để có thể bền chí đi qua những năm tháng đói nghèo tủi hổ.

Bao năm qua, các nghệ sĩ xiếc trẻ ngoài tiền biểu diễn rất ít ỏi vì không có khán giả, chỉ được hưởng lương hơn 2 triệu đồng/tháng. “Đến công nhân cũng còn được 6-7 triệu đồng/tháng” – đại diện của Trung tâm Văn hóa tỉnh Long An than thở.

Nghệ sĩ trẻ Bùi Hải Quân nói anh còn say nghề vì nghề mang đến cho anh những niềm vui khi được ở trên sân khấu với khán giả của mình, cho anh những vinh quang, những chuyến đi. Nhưng với mức lương hơn 2 triệu đồng/tháng, lại phải thuê nhà, anh và các nghệ sĩ trẻ không biết làm sao để bám nghề.

Nếu không làm thêm sẽ không sống được mà làm nghề, còn chật vật làm thêm nữa lại sao nhãng nghề nghiệp. Cái vòng luẩn quẩn ấy càng ngày càng thít chặt hơn vào Quân và các nghệ sĩ trót mang cái nghiệp xiếc vào thân. “Người ta nói con khóc cha mẹ mới biết mà cho bú, nhưng chúng tôi đã khóc nhiều năm rồi vẫn chẳng thấy cha mẹ đâu” – Quân nghẹn ngào nói.

Tiết mục xiếc hấp dẫn được trình diễn cùng bài hát sôi động – Video: THIÊN ĐIỂU

Cần nhất sự khác biệt

Giữa thời mà nhiều khán giả đã “tắt lửa lòng” với sân khấu nói chung chứ chẳng riêng sân khấu xiếc, NSND Vũ Ngoạn Hợp – người đã có tới 42 năm gắn bó với bộ môn nghệ thuật xiếc – tâm huyết đưa ra nhiều gợi ý để vực dậy bộ môn này.

Theo ông, ngoài nâng cao chất lượng nghệ thuật thì cần phải làm thêm hai việc là phải tạo được sự khác biệt cho các chương trình biểu diễn và phải làm sao cho xã hội biết đến. Khi xiếc phải cạnh tranh với quá nhiều “món” giải trí hấp dẫn, mới mẻ, các nghệ sĩ xiếc buộc phải tạo ra sự khác biệt trong từng chương trình thì mới hút được khách.

“Nếu xem xiếc mà chương trình nào cũng chừng đó trò cũ, nếu không xem hôm nay, những ngày sau vẫn xem lại được, rất khó mời khán giả đến rạp” – NSND Vũ Ngoạn Hợp nói. Ông Hợp cũng đề xuất cho Liên đoàn xiếc cần được tự do tuyển người tài trong xã hội chứ không nhất thiết cứ phải người được đào tạo bài bản trong Trường trung cấp Nghệ thuật xiếc.

Với những thành công của xiếc Việt gần đây như chương trình Làng tôi, À ố Show, Sông trăng, hay những trường hợp như Quốc Cơ, Quốc Nghiệp, NSND Vũ Ngoạn Hợp tin tưởng rằng các nghệ sĩ xiếc Việt rất tài năng và nghệ thuật xiếc Việt hoàn toàn có cơ hội để phát triển.

NSND Tạ Duy Ánh – giám đốc Liên đoàn Xiếc Việt Nam – cho biết ông mới lãnh đạo Liên đoàn Xiếc Việt Nam ba năm thôi mà mệt mỏi quá.

Ông không biết tìm cách gì để có thể tiếp tục “thổi lên ngọn lửa tình yêu nghề cho các em, các cháu” khi mà nhiều phen phải đỏ mắt chứng kiến các em, các cháu trước khi nhào lộn vất vả chỉ húp “mì không người lái”.

Khi xiếc hướng đến người lớn...Khi xiếc hướng đến người lớn…

TTO – Cuộc thi Tài năng diễn viên xiếc toàn quốc 2018 vừa khai mạc tại Hà Nội, với nhiều màn trình diễn khiến người lớn… phấn khích, còn trẻ con thì… ngơ ngác.

,
Xem Thêm: Giáo dục, Du Lịch, Du Học, Xiếc Việt: Chúng tôi đã khóc nhiều rồi

Sưu Tầm: https://tuoitre.vn/xiec-viet-chung-toi-da-khoc-nhieu-roi-20181209093752744.htm

Những quyển sách chạm đến tâm can

Những quyển sách chạm đến tâm can,

Những quyển sách chạm đến tâm can - Ảnh 1.

Các tác phẩm của nhà văn, nhà thơ Michael Morpurgo – Ảnh: MINNH PHÚC

Trong đó, các nhân vật trẻ con là một phép mầu thật sự, bởi chỉ có lòng thành của trẻ con mới đủ sức làm nên những hàn gắn.

Những câu chuyện cảm động về bí mật gia đình

Sẽ tìm thấy điều này trong: Bố Gấu của tôi; Dấu lửa trong mơ; Bản nhạc của Mozart. Đây là những câu chuyện được kể một cách tuyệt vời vì độ ngắn gọn, cô đọng và hết sức ấn tượng.

Hai anh em Terry và Andrew đã tin mình có ông bố khác ngoài ông bố đang sống cạnh mình. Và kỳ lạ thay, bố các cậu bé là một chú Gấu Bắc Cực. Bố Gấu của tôi là cuộc khám phá và lần giở về tung tích người bố thật của hai anh em.

Michael Morpurgo khiến người đọc lật giở từng trang “tự truyện” của cậu bé Andrew, hồi hộp với cuộc kiếm tìm, hòa vào cảm giác mất mát và bối rối của cậu. Khéo léo đến từng chi tiết, không có ai gây tổn thương cho ai nữa, dù sự thật có thế nào.

Với Dấu lửa trong mơ, cậu bé Michael hồi còn nhỏ xíu luôn có ác mộng về khuôn mặt biến dạng đầy sẹo của ông ngoại. Ông luôn lầm lì, gương mặt và những tàn tật thể xác của ông khi bị bỏng trên tàu ngoài biển khiến người thân không ai dám nhìn vào mặt ông. Vừa lôi cuốn vừa e sợ, cậu cháu ngoại đã nhìn ông.

Khám phá bí ẩn của người lớn có lẽ là điều cấm kỵ, nhưng ai cũng cần có sự thật, đâu chỉ là để hiểu nhau hơn, mà còn để hàn gắn tổn thương. Thấu cảm và tinh tế, câu chuyện đấm thẳng vào trái tim, nhắc ta về những mối quan hệ gia đình.

Nếu bạn chưa biết sức mạnh của âm nhạc, hãy đọc Bản nhạc của Mozart. Người ta bảo rằng nghệ sĩ vĩ cầm nổi tiếng Paolo Levi sẽ không tiếp chuyện nếu ai đó hỏi ông về Mozart. Nhưng ông đã phá vỡ điều đó, khi kể lại câu chuyện liên quan tới bí mật này.

Ông không biết mình mê âm nhạc, chỉ cho tới khi được mẹ chỉ nơi cất giấu cây đàn vĩ cầm, chỉ khi mẹ ông “hơi bật mí” bố là người chơi nhạc đại tài, bởi từ lúc ông ra đời, bố chỉ là một người thợ cắt tóc.

Paolo Levi bí mật học đàn từ ông già chơi đàn ngoài đường phố, lén mẹ mang đàn đi sửa. Và cậu kể lại sự thật về việc lén lút này với ông thầy dạy nhạc bất đắc dĩ của mình, khi ông muốn về nhà cậu bé để tìm hiểu về ba mẹ cậu. Sự thật của Mozart ở đó.

Thông điệp của yêu thương

Chú kỳ lân tuyệt diệu xuất hiện trong thư viện khiến cậu bé Tomas chẳng bao giờ thích đọc sách lại tò mò. Một trận chiến tràn qua ngôi làng nhỏ của Tomas, thư viện bốc cháy, sau khi giải cứu mọi người thoát ra khỏi hầm, ra các đám cháy, bố Tomas và nhiều người đã đến thư viện để cứu sách và cứu kỳ lân.

Và rồi Tomas khám phá ra nguồn gốc chú kỳ lân gỗ này, chú tin vào kỳ lân, tin vào phép mầu. Nhưng chính những câu chuyện đẹp được dệt lên đã an ủi mỗi người trong suốt cuộc đời mình.

Sẽ đọc thật chậm rãi những dòng đầy xúc động trong Hành trình của cá voi. Một câu chuyện về con cá voi xuất hiện trên sông Thames lúc bình minh khiến cậu bé Michael tưởng mình nằm mơ. Cá voi đã kể cho chú nghe chuyện ông nội mình.

Một ông cá voi có những cuộc phiêu lưu khắp nơi trên thế giới, và trở về kể cho cá voi nghe về các xứ sở, về biển cả, về trái đất. Ông muốn cá voi nhỏ phải thay ông lan tỏa câu chuyện đến với các đứa trẻ.

Chú cá voi đã đến sông Thames và đã chết. Michael buồn bã vì cái chết của cá, nhưng tin rằng, cuộc đời mình rồi sẽ phải thực hiện lời hứa với cá, truyền đi thông điệp quan trọng này.

Chiếc toa tàu của một bà cụ trong khu đầm nước tuyệt đẹp đã là câu chuyện không thể quên của cậu bé Michael ở Trở về tuổi thơ. Nhưng khung cảnh tươi đẹp đó rồi cũng bị đe dọa, khi người ta xây lên đó nhà máy điện.

Trở về tuổi thơ như một tự truyện của đời người từ tuổi thơ đến khi trưởng thành. Và người đặc biệt nào đó ta gặp gỡ trong ngày thơ ấu sẽ góp phần làm thay đổi chính ta sau này, khiến ta sẽ mãi nhớ rằng mình sống còn là để xứng đáng với tình yêu này.

Đọc sách của Michael Morpurgo – nhà văn, nhà thơ Anh, người có hơn 100 cuốn sách được dịch ra nhiều thứ tiếng, tức là bạn đã nắm trong tay một nhà kể chuyện bẩm sinh.

Những câu chuyện thật sự khuấy động tâm trí, bạn chỉ có thể đọc thật chậm, và hãy kể lại với con mình, nếu chúng chưa sẵn sàng để đọc. Hãy tin đi, đây là những câu chuyện quá đẹp, đủ chạm đến tâm can.

,
Xem Thêm: Giáo dục, Du Lịch, Du Học, Những quyển sách chạm đến tâm can

Sưu Tầm: https://tuoitre.vn/nhung-quyen-sach-cham-den-tam-can-20181209102426503.htm

Oprah Winfrey, Lady Gaga… là phụ nữ quyền lực nhất Hollywood 2018

Oprah Winfrey, Lady Gaga… là phụ nữ quyền lực nhất Hollywood 2018,

Oprah Winfrey, Lady Gaga... là phụ nữ quyền lực nhất Hollywood 2018 - Ảnh 1.

Từ trái qua: Nữ hoàng truyền hình Oprah Winfrey, ca sĩ Lady Gaga và diễn viên hài Ellen DeGeneres

Hollywood Reporter – tạp chí chuyên về giải trí, truyền hình, phim ảnh Hollywood của Mỹ – mới đây đã công bố danh sách 100 phụ nữ quyền lực nhất trong ngành công nghiệp giải trí, với nhiều cái tên quen thuộc.

Từ Tiffany Haddish, Nicole Kidman cho tới Oprah Winfrey và Jennifer Salke, họ là lực lượng đi đầu trước những thay đổi không ngừng của ngành công nghiệp giải trí. Họ vẫn “sống sót” trước xu hướng đại sáp nhập các công ty và vẫn sáng tạo không ngừng để đáp ứng những đòi hỏi cao của khán giả toàn cầu về mặt nội dung.

Đây là danh sách thường niên được tạp chí Hollywood Reporter công bố và năm nay là lần thứ 27.

Oprah Winfrey, Lady Gaga... là phụ nữ quyền lực nhất Hollywood 2018 - Ảnh 2.

Từ trái qua là Dana Walden, Lena Waithe, Viola Davis, Nicole Kidman – 4 cái tên xuất hiện trong danh sách của tạp chí Hollywood Reporter – Ảnh: GETTY

Để có được bảng xếp hạng các nữ lãnh đạo hàng đầu của ngành công nghiệp giải trí, Hollywood Reporter phải nghiên cứu các phòng vé, các đánh giá… và đặc biệt là các cột mốc của ngành công nghiệp 2018 – từ hiện tượng văn hóa (phim Black Panther) cho tới các thương vụ đại sáp nhập (Disney-Fox).

Ở các cấp độ lãnh đạo cao nhất của Hollywood, một số phụ nữ đã vươn lên, đáng chú ý là bà Jennifer Salke – người đứng đầu Amazon Studios, và Dana Walden – chủ tịch kiêm giám đốc điều hành của Fox Television Group.

Tuy nhiên, sự thay đổi lớn chủ yếu được ghi nhận ở mảng sáng tạo khi tiếng nói của nữ giới trở nên lớn hơn. Nhiều ngôi sao nữ giờ đây đảm nhận vai trò nhà sản xuất để kể những câu chuyện mà họ quan tâm.

Không hiếm các nhân vật kỳ cựu như Nicole Kidman, Octavia Spencer đã lọt vào danh sách năm nay, bên cạnh những nhân vật có sự bứt phá nhanh chóng như Tiffany Haddish.

Ngoài các đánh giá, Hollywood Reporter cũng khảo sát các nhân vật quyền lực Hollywood về công việc và cuộc sống hằng ngày của họ như: 3 thứ phải làm vào buổi sáng, bí quyết khi làm việc với người khó tính…

Sau đây là một số phụ nữ nổi bật xuất hiện trong danh sách được tạp chí Hollywood Reporter công bố:

1. Mara Brock Akil

– Hạng mục: Những người sáng tạo

– Năm sinh: 1970

– Công việc: Nhà biên kịch và sản xuất truyền hình

Oprah Winfrey, Lady Gaga... là phụ nữ quyền lực nhất Hollywood 2018 - Ảnh 3.

Ảnh: GETTY

– 3 thứ phải làm vào buổi sáng: Đưa con tới trường, uống trà xanh, đi bộ đường dài.

– Bí quyết khi làm việc với người khó tính: Cố gắng không thuê họ.

– Nên là người hướng nội hay hướng ngoại khi làm việc tại Hollywood?: “Đừng giới hạn tôi như thế! Tôi chọn trở thành một người sống nội tâm nhưng quan tâm đến mọi người xung quanh. Nói chung tốt nhất nên là chính bạn!”.

2. Victoria Alonso

– Hạng mục: Những nhà điều hành

– Năm sinh: 1965

– Công việc: Nhà sản xuất phim (Iron Man, Kingdom of Heaven, Sordid Lives)

– 3 thứ phải làm vào buổi sáng: Pha cà phê, kêu con gái dậy, cho chó ăn.

Oprah Winfrey, Lady Gaga... là phụ nữ quyền lực nhất Hollywood 2018 - Ảnh 4.

Ảnh: GETTY

– Bí quyết làm việc với người khó tính: “Tôi nghĩ rằng người ta khó tính khi họ sợ hãi. Do đó, tôi cố tìm cách kiềm chế sự sợ hãi của người đó. Nếu bạn có thể vượt qua sự sợ hãi, bạn có thể chinh phục bất cứ thứ gì”.

– Nam giới ở Hollywood đã có những thay đổi nào trong năm nay?: “Tôi nhận thấy một số đàn ông biết lắng nghe hơn trong năm nay. Đó là một sự thay đổi tuyệt vời”.

3. Samantha Bee

– Hạng mục: Những ngôi sao

– Năm sinh: 1969

– Công việc: Diễn viên hài, nhà sản xuất, nhà bình luận chính trị, dẫn chương trình truyền hình.

Oprah Winfrey, Lady Gaga... là phụ nữ quyền lực nhất Hollywood 2018 - Ảnh 5.

Ảnh: GETTY

– 3 thứ phải làm vào buổi sáng: “Lúc 4 giờ sáng: Thức dậy trong sự hoảng loạn do tiếng báo của tin tức mới trên điện thoại. Lúc 4h05 phút: Tắt điện thoại và quăng điện thoại sang một bên. Lúc 4h10 phút: Tìm điện thoại, bật điện thoại lại, sự hoảng loạn lại tiếp tục”.

4. Ellen DeGeneres

– Hạng mục: Những ngôi sao

– Năm sinh: 1958

– Công việc: Diễn viên hài, người dẫn chương trình, diễn viên, nhà văn, nhà sản xuất (nổi bật với vai trò người chủ trì chương trình truyền hình nổi tiếng The Ellen DeGeneres Show từ năm 2003 cho tới nay).

Oprah Winfrey, Lady Gaga... là phụ nữ quyền lực nhất Hollywood 2018 - Ảnh 6.

Ảnh: BILLBOARD

– 3 thứ phải làm vào buổi sáng: “Tôi thức dậy trên giường cùng người yêu, ba con chó, ba con mèo của mình và cảm thấy dễ chịu”.

– Bí quyết để làm việc với người khó tính: “Tôi không biết nữa! Tôi thật may mắn khi xung quanh mình toàn người tài giỏi, đáng yêu và tốt bụng. Có nhiều người còn gắn bó với tôi suốt 16 mùa của show”.

– Giấc mơ tổng thống 2020 của tôi là: “Tôi muốn rapper Snoop Dogg là bạn đồng hành tranh cử của mình. Nhưng vì chúng tôi không biết quyết định ai nên làm tổng thống và ai sẽ làm phó tổng thống, thay vào đó, chúng tôi sẽ đi ăn pizza”.

5. Oprah Winfrey

– Hạng mục: Đội quyền lực

– Năm sinh: 1954

– Công việc: Người dẫn chương trình truyền hình (thường được gọi là nữ hoàng truyền hình).

– 3 thứ phải làm vào buổi sáng: “Thiền, bánh mì nướng và cà phê cappuccino”.

Oprah Winfrey, Lady Gaga... là phụ nữ quyền lực nhất Hollywood 2018 - Ảnh 7.

Ảnh: VARIETY

– Bí quyết để làm việc với người khó tính: “Không làm việc với họ”.

– Tiết lộ về tôi khiến mọi người ngạc nhiên: “Tôi thật sự là một người hướng nội”.

Oprah Winfrey, Lady Gaga... là phụ nữ quyền lực nhất Hollywood 2018 - Ảnh 8.

Diễn viên Susan Kelechi Watson dự sự kiện do tạp chí Hollywood Reporter tổ chức tại Milk Studios, Los Angeles hôm 5-12 – Ảnh: GETTY

Viola Davis, Lady Gaga, Dede Gardner, Dana Goldberg, Nancy Dubuc, Lena Dunham, Ava DuVernay, Amy Entelis, Rita Ferro, Jo Ann Ross, Linda Yaccarino, Tina Fey, Kathleen Finch, Elizabeth Gabler, Bonnie Hammer, Janet Healy, Cindy Holland, Bela Bajaria, Lisa Nishimura… là những cái tên khác nằm trong danh sách bình chọn của Hollywood Reporter.

Một sự kiện để vinh danh các nhân vật nằm trong danh sách 100 phụ nữ quyền lực nhất trong ngành giải trí vừa qua cũng đã được tổ chức ở thành phố Los Angeles, bàng California.

Oprah Winfrey, Lady Gaga... là phụ nữ quyền lực nhất Hollywood 2018 - Ảnh 9.

Nữ diễn viên Viola Davis khoe trang tạp chí có hình ảnh cô trong danh sách 100 phụ nữ quyền lực nhất trong ngành giải trí Hollywood – Ảnh: GETTY

Oprah Winfrey, Lady Gaga... là phụ nữ quyền lực nhất Hollywood 2018 - Ảnh 10.

Các nhân vật nhận giải phát biểu tại sự kiện – Ảnh: GETTY

,
Xem Thêm: Giáo dục, Du Lịch, Du Học, Oprah Winfrey, Lady Gaga… là phụ nữ quyền lực nhất Hollywood 2018

Sưu Tầm: https://tuoitre.vn/oprah-winfrey-lady-gaga-la-phu-nu-quyen-luc-nhat-hollywood-2018-20181209125130336.htm

Những ký ức ngọt ngào về phở

Những ký ức ngọt ngào về phở,

Những ký ức ngọt ngào về phở - Ảnh 1.

Thực khách thưởng thức phở tại một quán phở ở TP.HCM – Ảnh: QUANG ĐỊNH

Việc báo Tuổi Trẻ tổ chức sự kiện Ngày của phở là rất cần thiết và ý nghĩa để quảng bá, khẳng định giá trị ẩm thực phở. Ngay ở Nhật Bản, quốc gia không phải quê hương của phở, người ta còn có ngày dành riêng cho món ăn này, 4-4. Vậy nên trên quê hương của phở Việt Nam càng phải có, thậm chí phải được tổ chức rộng lớn, quy mô hơn

Bạn đọc BÁ LỘC

Cô Kim Anh – một trong những tác giả đoạt giải cuộc thi viết Ký ức về phở – chia sẻ mối duyên của mình với cuộc thi: “Hôm tôi biết cuộc thi rất là muộn, trước khoảng 3 ngày hết hạn, nên phải chạy marathon mà viết. Đề tài của cuộc thi không khó, nhưng cái khó là phải có những ký ức thật và phải có tình yêu sâu sắc với phở thì mới có thể viết được. Thật may, tôi đều có cả hai”.

Mở tiệm phở “ăn, nghe, nhìn”

Kim Anh – tác giả bài Phở Tư Lùn – hiện đang làm việc tại một công ty về công nghệ, với cô viết là một sở thích, đam mê, bên cạnh đam mê về phở. Cô chia sẻ cô từng đi nhiều nước và ăn phở ở Mỹ, Canada…

Phở bán ở nước ngoài chủ yếu theo phong cách phở Nam, có giá đỗ, rau thơm, vị ngọt của đường, tương đen… và các hàng phở nước ngoài đều của tư nhân, mang tính tự phát. Các quán phở thường bán kèm món Thái, Trung Quốc…

Vì thế, theo cô: “Tôi nghĩ nên có cuộc phát động lớn từ Tổng cục Du lịch để mở tiệm phở “ăn, nghe, nhìn” ở các trung tâm mua sắm nước ngoài. Các quán phở được trang trí bằng hình ảnh và các clip hướng dẫn cách nấu phở, trình bày…, đan xen là hình ảnh của những vùng miền VN.

Khách được ăn phở ngon lại được thấy vùng đất đẹp nên hẳn nhiều người cũng muốn đến du lịch nước mình; chứ hiện tại các quán phở ít chú ý đến trang trí, thậm chí có người ăn phở thấy ngon nhưng không biết là của nước nào…”.

Hỏi vui nhà văn Hoàng Phủ Ngọc Phan – tác giả bài Phở mụ Liếc – rằng ông đã là một nhà văn, điều gì ở cuộc thi Ký ức về phở cuốn hút để ông tham gia? Nhà văn cười lớn: “Tôi già rồi, thường sống với quá khứ.

Thấy cuộc thi có đề tài gợi ký ức nên thấy mình có thế mạnh để tham gia. Chứ đề tài nói về phở 4.0 hay phở vũ trụ, phở ngoài hành tinh là tôi bó tay ngay thôi. Cuộc thi này cũng quy tụ nhiều người nổi tiếng như nhà thơ Lê Minh Quốc, nhà thơ Bùi Chí Vinh… nữa”.

Ông nói về giải thưởng một cách hài hước: “Khi bài được đăng trên báo là tôi đủ mừng rồi. Đoạt giải lại càng vui nữa. Chuyện đoạt giải tôi cũng không suy nghĩ gì vì theo kinh nghiệm của tôi, việc có giải hay không giống như mua vé số vậy”.

Gắn ẩm thực phở với phát triển du lịch

Bạn đọc Vương Hoàng Bá Lộc – tác giả bài viết Ước vọng về một “Festival phở Việt Nam” – nói về tình yêu với món phở: “Tôi coi phở như một món ăn bình dị, gần gũi với người dân Việt Nam. Vì phở là món giàu dinh dưỡng lại dễ ăn, thích hợp với khẩu vị nhiều người nên coi phở như cơm tẻ vậy. Những lúc mệt mỏi, khó ăn là nghĩ ngay đến phở, làm một tô là lại khỏe ngay”.

Trong bài dự thi Hiến kế phát triển Ngày của phở, anh Bá Lộc cho rằng để Ngày của phở phát triển hơn, rất cần sự nhân rộng mô hình, việc tổ chức cần thời gian dài hơn, hoành tráng hơn để lôi cuốn người dân và khách du lịch biết đến, tham gia.

Muốn vậy, các sở ban ngành như Bộ VH-TT&DL cần có chính sách đầu tư phát triển hơn cho ẩm thực phở, gắn ẩm thực phở với phát triển du lịch…

Còn chị Huyền Nga – tác giả của sáng kiến 4 điều cần làm để thế giới biết đến phở – cho rằng nếu ví Ngày của phở như một cái cây thì để cây phát triển phải chăm chút cả ba phần rễ, thân, ngọn. 

Trong đó, rễ là những việc làm về cơ bản, cơ sở hạ tầng như đầu tư về chất lượng món phở, không gian thưởng thức phở, cung cách phục vụ của nhân viên. Phần thân là những việc như tổ chức sự kiện, lễ hội, festival, tuần lễ phở… 

Và cuối cùng là ngọn, đó là đưa phở vào du lịch, vào điện ảnh.

Chị Lê Thị Kim Thơ – tác giả bài Phở hàng rong đong đầy hương sắc Việt – lại bị món phở hấp dẫn vì cách khác: “Tôi thích phở chủ yếu là vì thích cảm giác húp nước phở ấm, thơm mùi gia vị trong những ngày trời se lạnh. Sẽ càng ngon hơn nếu ăn phở kèm theo một chén trứng”. 

“Tôi vui mừng vì phở đã có một ngày riêng cho mình như các ngày lễ khác trong năm. Bởi từ đây, không chỉ người Việt mà những Việt kiều, du khách cũng sẽ biết và nhớ đến phở như một món ăn tinh hoa được trân trọng và có một ngày riêng để vinh danh” – chị Kim Thơ chia sẻ.

Theo chị Kim Thơ, người dân Việt cần xem Ngày của phở không chỉ là ngày của một món ăn mà là một ngày mang tính gắn kết người dân cả ba miền đất nước, cùng nhau nhớ và thưởng thức, làm trọn vẹn hơn một ngày hội ẩm thực chung, để Ngày của phở dần nằm trong ý niệm của mỗi người Việt.

Ở một nơi không có quán phở

Thầy giáo dạy văn Lê Quang Thọ (Trường THCS Nguyễn Trãi, xã Ea Na, huyện Krông Ana, Đắk Lắk) – tác giả bài Phở quê – nói giọng buồn buồn: “Học sinh trường tôi đang bước vào đợt ôn thi học kỳ 1 nên tôi không thể ra Hà Nội để nhận giải thưởng.

Tôi dự định trích số tiền thưởng của mình để trao hai suất học bổng nho nhỏ cho hai em học sinh nghèo của trường, trị giá 300.000 đồng/em”.

Ông vui vẻ “khoe”: “Tôi đã có bốn giải thưởng về viết lách, trong đó ba giải là do báo Tuổi Trẻ tổ chức. Đó là cuộc thi Góc nhà bình yên, Cảm xúc tháng 3 (do Tuổi Trẻ phối hợp Hãng phim Trẻ tổ chức) và mới đây nhất là Ký ức về phở”.

Ông bảo giờ mình đã 50 tuổi, đã lập gia đình nhưng khi ngồi viết bài, những kỷ niệm ngày xưa ùa về.

Đó là những năm 1990-1997, cuộc sống đầy khó khăn ở vùng kinh tế mới tại Đắk Lắk. Ở đây không có quán phở nào, món phở cá là sự biến hóa từ mì Quảng cá lóc. Đem xương cá hầm lấy nước, thịt cá lóc ngọt, kết hợp với tôm tươi, rau sống, lõi cây chuối… Món ăn mang đậm hương vị quê nhà.

Thầy Thọ bảo bây giờ cuộc sống của mọi người đỡ vất vả hơn nhưng ở xã Quảng Điền, huyện Krông Ana vẫn không có quán phở riêng biệt mà phở bán chung với những món ăn khác như bún bò, mì Quảng…

‘Cho một bát phở như cũ nhé’

TTCT – Người bán phở, có đứng bán suốt đời, cũng không nhận gì hơn là một câu của khách quen. “Như cũ” là niềm tự hào của những chủ quán phở tâm huyết một đời.

Ký ức về phở: Có một dòng phở miền TâyKý ức về phở: Có một dòng phở miền Tây

TTO – Không rõ tự khi nào, phở như mặc định là món ăn của người giàu hoặc chí ít là người có điều kiện ở địa phương tôi. Nói cách khác, với người nghèo, phở là món mơ ước.

Vị phở còn nguyên trong ký ứcVị phở còn nguyên trong ký ức

TTO – Cuộc thi viết ‘Ký ức về phở’ do báo Tuổi Trẻ tổ chức đã khơi lại nhiều tình cảm, ký ức đẹp của hàng trăm bạn đọc dành cho món ăn ‘quốc hồn quốc túy’ này.

,
Xem Thêm: Giáo dục, Du Lịch, Du Học, Những ký ức ngọt ngào về phở

Sưu Tầm: https://tuoitre.vn/nhung-ky-uc-ngot-ngao-ve-pho-20181209084359968.htm

Đồng bào Chăm làm gốm, trưng bày dọc Đường gốm Bàu Trúc

Đồng bào Chăm làm gốm, trưng bày dọc Đường gốm Bàu Trúc,

Đồng bào Chăm làm gốm, trưng bày dọc Đường gốm Bàu Trúc - Ảnh 1.

Nghệ nhân Chăm chế tác gốm nhào nặn bằng tay trên Đường gốm Bàu Trúc sáng 8-12 – Ảnh: MINH TRÂN

Sáng 8-12, trong khuôn khổ Hội thảo Bảo tồn và phát huy giá trị nghệ thuật làm gốm truyền thống của người Chăm do Bộ Văn hóa – thể thao và du lịch, UBND tỉnh Ninh Thuận tổ chức, đồng bào Chăm tỉnh Ninh Thuận đã thực hiện Đường gốm Bàu Trúc tại làng nghề gốm Bàu Trúc thuộc thị trấn Phước Dân, huyện Ninh Phước.

Hàng ngàn sản phẩm gốm Chăm đủ loại, kể cả phù điêu, tượng thần, tháp Chăm thu nhỏ được trưng bày tại Đường gốm Bàu Trúc.

Đồng bào Chăm làm gốm, trưng bày dọc Đường gốm Bàu Trúc - Ảnh 2.

Sản phẩm gốm được đồng bào Chăm trưng bày – Ảnh: MINH TRÂN

Cũng tại Đường gốm Bàu Trúc, nhiều nghệ nhân là phụ nữ Chăm chế tác sản phẩm từ đất sét, qua bàn tay nhào nặn cho ra các sản phẩm gốm Chăm. 

Du khách có dịp chứng kiến gốm Chăm được làm thủ công “Nắn bằng tay, không bàn xoay” điêu luyện và độc đáo. Tiếp đó là giai đoạn đốt nung sản phẩm lộ thiên.

Đồng bào Chăm làm gốm, trưng bày dọc Đường gốm Bàu Trúc - Ảnh 3.

Nghệ nhân chế tác gốm từ đất sét – Ảnh: MINH TRÂN

Nghệ nhân gốm Vạn Quang Phú Đoan, phó chủ nhiệm làng nghề gốm Bàu Trúc, cho biết làng gốm Bàu Trúc của đồng bào Chăm là một làng nghề truyền thống lâu đời, được xem là cổ nhất Đông Nam Á còn sót lại tại Ninh Thuận. 

Đồng bào Chăm làm gốm, trưng bày dọc Đường gốm Bàu Trúc - Ảnh 4.

Và nhào nặn bằng tay, không dùng bàn xoay – Ảnh: MINH TRÂN

Nó có vai trò to lớn trong đời sống kinh tế, văn hóa, xã hội, đời sống tín ngưỡng của cộng đồng người Chăm Ninh Thuận.

Ông Châu Thanh Hải, giám đốc Sở Văn hóa – thể thao và du lịch tỉnh Ninh Thuận, cho biết ngoài tổ chức Đường gốm Bàu Trúc vào sáng 8-12, chiều cùng ngày các sản phẩm gốm Chăm cũng được trưng bày, triển lãm tại Trung tâm Nghiên cứu văn hóa Chăm (TP Phan Rang-Tháp Chàm).

Đồng bào Chăm làm gốm, trưng bày dọc Đường gốm Bàu Trúc - Ảnh 5.

Sản phẩm gốm đang hình thành – Ảnh: MINH TRÂN

Việc trưng bày nhằm giới thiệu và mong được sự đồng tình ủng hộ từ bạn bè quốc tế trong việc xây dựng hồ sơ “Nghệ thuật làm gốm truyền thống của người Chăm” trình Tổ chức Khoa học, giáo dục và văn hóa của Liên Hiệp Quốc (UNESCO) công nhận là di sản văn hóa phi vật thể cần bảo vệ khẩn cấp.

Đề nghị ghi danh vào danh sách di sản văn hóa phi vật thể cần bảo vệ khẩn cấp.

Trước đó, Bộ trưởng Bộ Văn hóa – thể thao và du lịch ban hành quyết định về công bố danh mục văn hóa phi vật thể quốc gia, trong đó có nghệ thuật làm gốm truyền thống của người Chăm Bàu Trúc, Ninh Thuận.

Ngày 5-10, Bộ Văn hóa – thể thao và du lịch quyết định thành lập Ban chỉ đạo xây dựng hồ sơ quốc gia “Nghệ thuật làm gốm truyền thống của người Chăm” đề nghị UNESCO ghi danh vào danh sách di sản văn hóa phi vật thể cần bảo vệ khẩn cấp.

,
Xem Thêm: Giáo dục, Du Lịch, Du Học, Đồng bào Chăm làm gốm, trưng bày dọc Đường gốm Bàu Trúc

Sưu Tầm: https://tuoitre.vn/dong-bao-cham-lam-gom-trung-bay-doc-duong-gom-bau-truc-20181208160422434.htm

Nhà máy chè thành phòng triển lãm tranh Phố Bên Đồi

Nhà máy chè thành phòng triển lãm tranh Phố Bên Đồi,

Nhà máy chè thành phòng triển lãm tranh Phố Bên Đồi - Ảnh 1.

Không gian nhà máy chè cổ Cầu Đất trở thành phòng tranh độc đáo nhờ cách dùng ánh sáng và kỹ thuật sử dụng không gian – Ảnh: SANG NGUYỄN

Ngày 8-12, chương trình nghệ thuật đa hình thái Phố Bên Đồi 2018 với chủ đề “Sống lại vàng son” đã khai mạc ngay bên trong một nhà máy sản xuất chè thuộc vùng chè Cầu Đất. Nhà máy này đã xây dựng cách đây hơn 90 năm dưới sự chỉ huy của người Pháp.

Nền thời gian

Ngay trong buổi khai mạc, 125 tác phẩm hội họa của gần 50 nghệ sĩ trẻ và đã thành danh, cùng chuyên gia các lĩnh vực khảo cổ, kiến trúc, âm nhạc… đã ra mắt khán giả. Với người xem, các tác phẩm là hành trình ghi nhận những giá trị cần được bảo tồn của Đà Lạt của Phố Bên Đồi lần 3. Ở đó, người xem có thể thấy một Đà Lạt buồn vui với những điều còn mất. Có những bức vẽ là nỗi nhớ, ước mơ của họa sĩ.

Nhà máy chè thành phòng triển lãm tranh Phố Bên Đồi - Ảnh 2.

Tranh ký họa khổ lớn do nhiều họa sĩ cùng thực hiện – Ảnh: M.VINH

Ông Nguyễn Trung Hiền, sáng lập Phố Bên Đồi, cho biết thông qua nghệ thuật đương đại đa hình thái, Phố Bên Đồi l​an tỏa những hình ảnh đậm nét Đà Lạt tới cộng đồng, góp sức đưa thành phố vượt lên chính mình ​thông qua lĩnh vực văn hoá nghệ thuật, củng cố và tạo ra hồn cốt mới dựa trên những giá trị đặc chất Đà Lạt. 

Tầm nhìn dài hạn của dự án Phố Bên Đồi là dồn hết sức sáng tạo với mong muốn Đà Lạt trở thành điểm đến văn hoá độc đáo của khu vực Đông Nam Á. Đà Lạt có danh phận rạng rỡ và xứng đáng để trở thành nơi dồn những nỗ lực sáng tạo phát triển văn hoá.

Nhà máy chè thành phòng triển lãm tranh Phố Bên Đồi - Ảnh 3.

Tiến sĩ khảo cổ Nguyễn Thị Hậu trao đổi về bảo tồn đô thị Đà Lạt cùng các chuyên gia đến từ châu Âu – Ảnh: M.VINH

Nhiều nghệ sĩ đã thành danh tham gia Phố Bên Đồi

Phố Bên Đồi lần 3 đáng chú ý ngoài khối lượng tác phẩm đủ sức dẫn dắt người xem lạc giữa vàng son một thời của Đà Lạt thì còn giá trị bởi sự tham gia của những nghệ sĩ đã thành danh và đang tạo được dấu ấn mới trong cộng đồng nghệ thuật. Lĩnh vực kiến trúc có Nguyễn Yến Phi (Thạc sỹ kiến trúc Đại học Harvard, Mỹ), người điều phối chung về chuyên môn. Ở lĩnh vực hội họa có các hoạ sĩ: Lê Kinh Tài, Bùi Tiến Tuấn, Liêu Nguyễn Hướng Dương, Nguyễn Minh Thành, Nguyễn Thuyên, Nguyễn Quang Sơn, Đặng Phan Lạc Việt, Nguyễn Thế Thông,…Ở lĩnh vực âm nhạc có nghệ sĩ quốc tế dòng nhạc dân ca đương đại Ngô Hồng Quang, Nguyên Lê (nhạc sĩ Jazz và nhà soạn nhạc hàng đầu của Việt Nam, sống tại Pháp).

Bên cạnh triển lãm hội hoạ là các hoạt động nghệ thuật đương đại diễn ra trong 3 tháng (8-12-2018 và 28-2-2019). Các hoạt động chính đều diễn ra bên trong không gian của nhà máy chè cổ. Không gian tổ chức Phố Bên Đồi lần 3 gây ấn tượng mạnh khi lấy một nhà xưởng sản xuất chè của Cầu Đất Farm được xây dựng cách đây hơn 90 năm. 

Những tranh vẽ về Đà Lạt hiện nay và của ký ức được treo lên những bức tường, những cối chè, những khung sắt mang đầy vết tích thời gian. Ký ức, thực tại qua tranh đan xen trên nền của quá khứ là ý tưởng của ban tổ chức khi chọn nhà máy chè làm không gian triển lãm cũng như tổ chức các hoạt động nghệ thuật đương đại.

Vừa đi vừa vẽ ký ức

Đây là hoạt động nằm trong chuỗi chương trình kỷ niệm 125 năm hình thành Đà Lạt (1893 – 2018) kỳ vọng thu hút 45.000 lượt khách tham quan đến thành phố Đà Lạt cũng như đến vùng nông nghiệp Cầu Đất để tìm lại những ký ức xưa của Đà Lạt thông qua tranh và các hoạt động nghệ thuật khác.

Nhà máy chè thành phòng triển lãm tranh Phố Bên Đồi - Ảnh 5.

Tranh ký hoạ vẽ một khu dân cư Đà Lạt – Ảnh: M.V chụp lại

Chương trình có sự hợp tác của Cộng đồng ký hoạ Việt Nam – Urban Sketchers Việt Nam (thành viên của Cộng đồng ký hoạ Thế giới) với sự tham gia của 60 hoạ sĩ trong nước thuộc Cộng đồng ký hoạ Việt Nam – Urban Sketchers Việt Nam và khách mời là các hoạ sĩ đến từ Mỹ, Hong Kong, Singapore, Nhật Bản,…Các nghệ sĩ ký hoạ vẽ những ấn tượng mạnh của họ về Đà Lạt. Ngay sau khi vẽ, tranh được triển lãm ngay trong không gian của nhà máy chè. Có hơn 200 tác phẩm ký hoạ đã được hoàn thành.

Nhà máy chè thành phòng triển lãm tranh Phố Bên Đồi - Ảnh 6.

Góc đường Tăng Bạc Hổ – Trương Công Định (P.1, Đà Lạt) đã in dấu nhiều thế hệ – Ảnh: M.V chụp lại

Các tác phẩm hiển hiện những dấu vết ký ức. Dấu vết ấy có thể là cả một căn nhà cổ, một khu biệt thự đang hoang phế hay những công trình sắp bị phá bỏ, những con dốc đá hình thành đã hơn 50 năm, những khu phố xen lẫn những con đường mới – cũ,….Và sau mỗi lần bắt gặp ký ức, các hoạ sĩ ngồi lại và bắt đầu vẽ. 

Mọi hoạt động ký hoạ diễn ra ngay tại nơi các hoạ sĩ tìm được cảm xúc mạnh mẽ nhất. Nói theo cách của ban tổ chức, cả Đà Lạt là một xưởng vẽ và từng chủ thể dù lớn dù nhỏ đều là nguyên bản để nghệ sĩ sáng tác.

Nhà máy chè thành phòng triển lãm tranh Phố Bên Đồi - Ảnh 7.

Nhà ga xe lửa Đà Lạt được ký hoạ trong thời gian rất ngắn trước khi đưa vào triển lãm – Ảnh: M.V chụp lại

Vũ Đức Chiến, Sáng lập Cộng đồng ký hoạ Việt Nam, cho hay: “Các thành viên tham gia ký hoạ Đà Lạt cho biết ban tổ chức không giới hạn chủ đề, tuy nhiên nhũng bức vẽ đa số tập trung vào các công trình cổ đang được bảo tồn và cả những công trình đang bị hư hại nặng có thể biến mất trong thời gian sắp tới. 

Nhà máy chè thành phòng triển lãm tranh Phố Bên Đồi - Ảnh 8.

Một căn biệt thự cổ nằm trong quần thể biệt thự Pháp trên đường Trần Hưng Đạo, Đà Lạt – Ảnh: M.V chụp lại

Các nghệ sĩ cho biết thông qua các bức vẽ của mình, họ muốn gửi thông điệp đến những người làm công tác bảo tồn kiến trúc và cộng đồng dân cư khắp nơi thông điệp về những giá trị tuyệt vời của các công trình cổ tại Đà Lạt. Từ đó, tìm sự đồng cảm và tăng cường ý thức bảo tồn, phát triển đô thị”. 

Theo chân những người vẽ ký hoạ đến từ khắp nơi, chúng tôi ghi nhận bên cạnh những cảm xúc yêu thương là cảm xúc bùi ngùi dành cho Đà Lạt bởi sự khắc nghiệt của thời gian với những giá trị văn hoá đặc biệt.

Nhà máy chè thành phòng triển lãm tranh Phố Bên Đồi - Ảnh 9.

Góc nhìn của hoạ sĩ Phạm Anh Chương về biệt thự cổ tại Đà Lạt thông qua ký hoạ – Ảnh: M.V chụp lại

Nhà máy chè thành phòng triển lãm tranh Phố Bên Đồi - Ảnh 10.

Một nhà nguyện đã bỏ hoang – Ảnh: M.V chụp lại

Nhà máy chè thành phòng triển lãm tranh Phố Bên Đồi - Ảnh 11.

Đa số các tác phẩm ký hoạ tham gia triển lãm Phố Bên Đồi 2018 lấy biệt thự cổ làm chủ đề cho sáng tác – Ảnh: M.V chụp lại

,
Xem Thêm: Giáo dục, Du Lịch, Du Học, Nhà máy chè thành phòng triển lãm tranh Phố Bên Đồi

Sưu Tầm: https://tuoitre.vn/nha-may-che-thanh-phong-trien-lam-tranh-pho-ben-doi-2018120821193468.htm